Phòng trọ

Phòng vắng. Tiếng dép xèm xẹp của bà chủ nhà vang lên từ phía dưới cầu thang. Cửa đóng cái rầm. “Bà già đã khóa cổng !”- Quốc nói vọng sang phòng kế bên. Nhìn chiếc đồng hồ trên tường, kim giờ chỉ đúng số 10. Mười giờ đêm là “giờ giới nghiêm” của khu phòng trọ nhà bà Hai. Quốc tặc lưỡi : “Ở trọ như ở tù, chán thật !”. Quốc luộm thuộm bước vào phòng, bật máy vi tính : “Chơi game chứ biết làm gì, định ra ngoài ngồi nhâm nhi uống ly cà phê mà bà chủ nhà đã khóa cửa !”.

Phòng trọ, moi tinh dep ma khong thanh

“Bà Hai ơi!” – Bỗng ngoài cổng vọng vào một giọng phụ nữ. Quốc ghé tai nghe cho rõ. “Chắc là người ta đến thuê phòng !”- Anh đoán. Cô gái gọi to hơn:“Có nhà không bà Hai !”. Số là bà Hai bị lảng tai nên không nghe thấy tiếng gọi của cô gái. Chỉ khi nào con Mực nhà bà sủa to mấy tiếng bà mới chịu bước ra lục đục mở khóa cổng. Sau một hồi cò kè, bà Hai dắt cô gái lên cầu thang. Mấy chàng thanh niên hiếu kỳ thò đầu ra dòm ngó. “Lạ thật, giờ giới nghiêm mà sao còn người đến thuê phòng ?”- Quốc hơi tò mò, anh cũng ráng ngóng cổ ra liếc một cái. “Gái đẹp tụi bây ơi !” – Bọn con trai hùa nhau ý ới. Quốc chỉ thoáng thấy bóng cô gái bước qua sau cánh cửa khép hờ. “Đẹp !” – Quốc cười khẽ. Có lẽ cô ấy cũng trông thấy anh qua khe cửa nhỏ.Tiếng lẻng xẻng của chiếc chìa khóa vang lên ngay phòng bên cạnh làm tim Quốc đập thình thịch. Anh ngạc nhiên nghĩ bụng : “Ủa ! Vậy là cô ấy thuê phòng sát vách mình!”. Định thần một hồi, anh lại tiếp tục dán mắt vào màn hình máy vi tính.

“Anh gì đó ơi ! – Cô gái gọi vu vơ. Tưởng cô gọi ai nên Quốc chẳng buồn lên tiếng. “Cọc..cọc…! Anh gì ơi sang giúp dùm em một lát !”– Có tiếng gõ cửa bên ngoài kèm theo sau là một chất giọng dịu dàng khó đỡ. Quốc giật mình khi biết cô ấy đang gọi anh. Anh ngồi bật dậy bước nhanh ra, mở toang cánh cửa đang khép. Bà Hai đã đi xuống lầu, chỉ còn lại một mình cô gái. Được gái đẹp nhờ vã, Quốc không thể từ chối. Anh lê chân bước theo cô gái. Việc cô nhờ anh khá đơn giản, anh chỉ cần nhấc chiếc vali của cô lên giá đỡ áp sát bờ tường, thế là xong. Sau một thao tác nhẹ nhàng, đôi tay săn chắc từng thớ thịt cuồn cuộn của anh đã đưa được chiếc vali to lên khỏi giá. Cô gái thở phào vừa cười vừa khen : “Anh khỏe thật ! Cho Hạnh cảm ơn nha !”. Giọng cô gái ngọt lịm như rót mật vào tai, mắt cô gái nhìn anh ân cần, đôi mắt trong veo ấy phô lên hàng mi cong vút. Quốc đáp cách khẽ khàng :”Tôi tên Quốc, có gì cần giúp chị cứ gọi !”. Rồi anh quay lưng bước về phòng tiếp tục game đang dở. Trò chơi đã bị anh thả cho rơi tự do. Màn hình vi tính cứ vô tư nhảy múa trong khi anh đang cố mường tượng lại vẻ đẹp của Hạnh. Chị đẹp cách thanh thoát – một vẻ đẹp tiềm ẩn mà khi mới thoáng nhìn người ta rất khó nhận ra. Nhưng anh lại cảm nhận được điều đó…

Nghe mấy người cạnh phòng đồn rằng Hạnh là người ở tỉnh lên Sài Gòn tu nghiệp một tháng. Theo lời bà chủ nhà, Quốc mới biết được chị sinh năm 1981. Tính ra chị hơn anh đến bốn tuổi. Vậy mà trông chị còn trẻ chán. Nếu Quốc và Hạnh đứng gần, so ra người ta lại bảo anh hơn tuổi chị. Chắc có lẽ do dáng người nhỏ nhắn, cái miệng chúm chím hay cười nên chị luôn giữ được vẻ hồn nhiên. Lần tiếp chuyện đầu tiên quá ngắn ngủi để Quốc có thể tìm hiểu nhiều về Hạnh. Mấy thằng con trai gần phòng cứ xuýt xoa mãi : “Mầy sướng thật ! Người đẹp ở ngay cạnh phòng còn không biết tận dụng cơ hội nữa !”. Quốc cười trừ : “Chị Hạnh lớn tuổi hơn tao !”. Dù biết là vậy, nhưng Hạnh lúc nào cũng gọi Quốc bằng anh nghe ngọt xớt. Quốc cảm thấy ngượng vô cùng.

Là con một trong gia đình, Quốc có hoàn cảnh tốt hơn mấy chàng đồng trang lứa. Đang theo học năm ba đại học, cùng ấp ủ cho những dự định trong tương lai. Bố mẹ Quốc đều rất trông cậy vào anh nên đầu tư cho anh “hết bóp”. Nói chung là đủ thứ phương tiện hỗ trợ cho công tác học tập của chàng “quý tử”. Theo như Quốc tiết lộ thì từ trước tới giờ chưa có một bóng hồng nào lọt vào tầm ngắm của anh dù chỉ một lần. Anh chỉ biết “chơi và học”, nó giống như một câu ngạn ngữ mà anh đã thuộc nằm lòng. Cho đến khi gặp được Hạnh, mọi việc lại trở nên khác. Quốc đã bắt đầu biết rung động, mà theo anh quan niệm, đó là cái rung động đầu đời của anh. Chính duyên số đã đưa đẩy Hạnh đến với anh, mang lại cho anh cảm xúc, cảm xúc ấy bất chợt nhưng cũng rất nhẹ nhàng, cứ ngỡ như là một giấc mơ.

***

Một đêm giữa tháng sáu, trời mưa tầm tã. Bên ngoài, gió vẫn cứ rít lên từng hồi, kéo theo lũ mưa nặng hạt đổ sầm sập xuống như muốn xé toẹt lớp tôn mỏng dánh trên nóc nhà. Cửa sổ va vào nhau khua rầm rầm. Tiếng sấm chớp ầm ầm càng lúc càng dồn dập. Mưa, Quốc không đi học thêm mà ở nhà vật lộn với đống bài vở cho ngày mai. Gió lạnh. Anh rùng mình, khoác vội chiếc áo ấm rồi anh khoanh tay bước ra ngoài hiên. Anh nhìn xuống cổng. Bỗng một bóng phụ nữ chạy vào nhà. Dưới làn mưa mờ ảo, Quốc nhận ra Hạnh. Người chị ướt sũng. Quốc vừa quay lưng thì Hạnh cũng vừa bước lên cầu thang, một tay chị ôm cái giỏ, tay kia chị đưa lên khỏi mặt cố vuốt nhẹ mái tóc ướt mềm đang xõa xuống trước trán. Trông chị gợi cảm hơn khi làn da trắng nõn của chị phơi bày ra sau lớp áo mỏng tanh vì mưa ướt. Thấy chị, Quốc cười : “Chị Hạnh về trễ quá hả ?”. Hạnh cũng cười đáp lại, gật đầu e ngại rồi nhanh chân bước ngay vào phòng đóng cửa kín mít. Một lúc sau, Quốc nghe tiếng Hạnh từ bên trong vọng ra: “Anh Quốc, sang lấy dùm em chiếc vali được không ?” – Giọng chị lần này hơi run nhưng vẫn không giấu được vẻ dịu dàng. Quốc lại thấy tim mình đập loạn xạ lên giống như lần đầu tiên mới gặp chị. Anh đang sợ ? Không hẳn. Có thể vì trái tim anh đang thổn thức cố bắt nhịp theo tiếng “mời gọi” của “tình yêu” đấy! Thứ cảm giác mà trước đây trong anh chưa bao giờ tồn tại. Đứng thẫn thờ một hồi rồi Quốc phủi mặt, nghĩ bụng : “Thật vớ vẫn quá !”. Anh hít vào thật sâu, lấy hết can đảm gõ cửa phòng chị. Cửa mở. Vẫn trong bộ quần áo ướt mem, Hạnh nhìn Quốc cười với vẻ trìu mến làm lộ ra chiếc răng khểnh thật dễ thương. Đôi mắt long lanh của chị như muốn hút hồn anh. Quốc tỏ ra hơi lúng túng, anh không dám nhìn Hạnh lâu, bẽn lẽn bước nhanh tới cái giá đỡ nhón chân định bê chiếc vali đặt xuống đất. Bất chợt từ phía sau, hai cánh tay của Hạnh đã vòng sang hông anh. Má cô áp sát vào lưng anh, miệng thì thào : “Em lạnh quá !”. Quốc thấy nhột nhưng anh không thể cựa quậy vì mình đang ở thế bị động. Ngay giây phút này, anh cảm nhận rõ cái lạnh của Hạnh, cái lạnh của một người phụ nữ chưa chồng đang cần được sưởi ấm. Không cưỡng lại, Quốc nhẹ nhàng đưa tay xuống bụng áp sát tay anh vào đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hạnh. Bàn tay lạnh cóng ấy đang được Quốc truyền cho hơi ấm.

Bên ngoài, trời tối sầm. Đèn đường đã tắt hẳn. Mọi âm thanh náo nhiệt thường ngày đều nhường chỗ cho tiếng mưa, tiếng gió lùa và tiếng sấm chớp. Nhưng có ai biết được rằng giữa khung cảnh thiếu lãng mạn ấy, trong một căn phòng chật hẹp giữa lòng Sài Gòn này lại có hai người đang truyền hơi ấm cho nhau. Một chàng trai trẻ tuổi tràn trề sức sống cùng với một cô gái yếu đuối đang khát khao tình cảm.

***

Sau cái đêm định mệnh ấy, chỉ còn vỏn vẹn một tuần lễ nữa là Hạnh kết thúc khóa học. Mặc dù thời gian trôi nhanh nhưng ít ra Hạnh và Quốc cũng đã trải qua những ngày tuyệt vời bên nhau. Một mối tình vượt cả khoảng cách về tuổi tác mà cả Hạnh và Quốc đều cảm nhận được. Nó đẹp và lãng mạn như trong mơ vậy. Quốc hân hoang đón lấy mối tình đầu mà không cần phải suy nghĩ : liệu rằng tình cảm này có được bền vững khi cả hai chỉ mới gặp nhau chưa đầy một tháng ? Rồi Hạnh sẽ trở về quê trong nay mai thôi và hai người sẽ ở xa nhau hàng trăm cây số. Ai cũng bận bịu đủ thứ việc nên chẳng biết có còn tha thiết với mối tình bất chợt này nữa không ? Nghĩ tới đây sao thấy mơ hồ quá…Nhưng Quốc đã kịp tìm ra được một cách mà có thể giúp cả hai người luôn ở bên nhau. “Hạnh à ! Tụi mình hãy cưới nhau đi !” – Quốc thỏ thẻ bên tai Hạnh. Tiếng xích đu cót két làm Hạnh nghe không rõ. “Quốc nói sao…?” – Chị ngạc nhiên hỏi lại. “Thì cưới nhau, Quốc muốn ở bên Hạnh mãi mãi !”. “Nhưng mà…!” – Giọng Hạnh hơi e dè. Chị chưa kịp nói hết lời thì ngay lập tức Quốc đã đưa tay lên che miệng chị lại làm câu nói của chị bị đứt quãng. “Để Quốc sắp xếp !” – Anh choàng cánh tay chắc khỏe của mình lên đôi vai gầy của Hạnh. Anh đê mê vuốt ve đôi bờ vai mềm mại của chị rồi đưa mũi ngửi lấy mùi hương bồ kết dịu ngọt lan tỏa trên làn tóc đen huyền. Trong đầu Quốc lúc này không còn gì khác ngoài Hạnh. Và anh muốn tận hưởng hương vị tình yêu này một cách trọn vẹn nhất. Hạnh im lặng. Chị không nói gì thêm chỉ ngã đầu vào vai Quốc rồi hướng mắt nhìn xa xăm. Có lẽ chị đang ngắm nhìn những tia sáng nhỏ nhoi, yếu ớt đang phát ra từ mấy ánh đèn nêon màu vàng chanh. Thứ ánh sáng lờ mờ đặt trưng của mấy khu công viên trên mảnh đất Sài Gòn này.

*

“Con sẽ cưới vợ, thưa bố mẹ !” – Quốc lấy hết can đảm báo cho gia đình hay một tin “giật gân”. Trong điện thoại, mẹ anh sửng sốt, ba anh phát ngất khi nghe câu phán của thằng con “quý tử”. Hai ông bà tức tốc chạy lên Sài Gòn để kịp xem mặt đứa “con dâu”… “Mẹ không đồng ý ! Con phải học cho xong đại học rồi mới tính đến chuyện cưới vợ. Mẹ cũng không muốn con lấy cô ta vì cô ta quá lớn tuổi !” – Bà mẹ Quốc phản đối kịch liệt trong khi ông bố chỉ góp có một câu : “Từ từ đi con, gì đâu mà vội…!”. “Nhưng con đã lỡ…!” – Quốc ú ớ nữa vời. “Mày nói sao ?” – Bà mẹ định vung tay tát một cái vào mặt thằng con yêu quý nhưng vì giữ tế nhị, bà dằn cơn thịnh nộ lại rồi ngồi xuống nói tiếp :”Dù thế nào mẹ cũng không để con lấy cô ta ! Hời hợt, dễ dãi quá như thế thì khó thể nào chấp nhận được !”.

Đoạn Hạnh vừa bước lên cầu thang. Mấy thằng con trai cạnh phòng suỵt ra ám hiệu nhưng chị chẳng buồn để ý tới vì tai chị đã nghe hết tất cả những gì mà mẹ Quốc vừa nói. Chị tiến thẳng vào phòng giọng ấm ức : “Thưa bác, bác đừng lo, con sẽ không lấy Quốc đâu vì ngay bây giờ con sẽ về quê luôn và không bao giờ trở lại Sài Gòn !”. Nói xong, Hạnh chạy về phòng xách liền chiếc vali mà chị đã sửa soạn từ tối hôm qua. Có lẽ chị đã đoán trước được kết cục nên chuẩn bị sẵn tâm lý ra đi mà không một chút hối hận nào. Sài Gòn không phải là nơi dành cho chị và chị cũng không thuộc về mảnh đất này. Nhưng nói gì thì nói Hạnh vẫn cảm thấy tiếc nuối cho mối tình ngắn ngủi này. Tuy chưa sâu đậm đến mức khiến chị phải hi sinh tất cả nhưng đối với chị nó vẫn là một kỷ niệm đẹp đáng nhớ trong những ngày sống tại Sài Gòn. Nói tạm biệt Quốc mà mắt chị cứ rưng rưng nước : “Cảm ơn Quốc đã dành tình cảm cho Hạnh, hãy xem đó như là một giấc mơ thoáng qua thôi, anh nhé! Vĩnh biệt anh !”.

Nói vừa dứt lời, Hạnh quay lưng chạy vụt xuống cầu thang. Quốc gọi với theo : “Hạnh…Hạnh…!”. Mẹ Quốc ngăn không cho anh chạy theo nhưng anh cố vùng vẫy, đẩy bà sang một bên để đuổi theo cho kịp chị. Vừa ra gần đến đầu hẻm, chân anh bị vấp phải cục đá nên ngã quỵ xuống đất, anh phải mất vài giây xoay xở với cái chân bị trật, đến khi ngước nhìn lên thì Hạnh đã bước vào trong taxi đóng sầm cửa lại. Quốc ngồi phịch xuống, mặt nhăn nhó nhìn theo chiếc xe đang lăn bánh rồi dần mất hút sau đám người đông đúc, chở theo nó một định mệnh đẹp nhưng không thành.

(Theo: gioitinhtre.com)

Bài liên quan

Loading
Bình luận Và "Thích" CHIP FA trên Facebook để được tin hot hàng ngày !!!

Hài

Album

Copyright © 2014 by gioitinhtre.com All rights reserved | Trang web đang hoạt động thử nghiệm | contact : [email protected]
Resonance Capital A-Hyip